Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem :

WEBSITE TẢI TÀI LIỆU NHIỀU NGƯỜI TIN TƯỞNG NHẤT VIỆT NAM

Viết bài tập làm văn số 2 – Văn tự sự

Hướng dẫn soạn văn 9 – soạn bài viết bài tập làm văn số 2 – Văn tự sự

Thuộc mục lục Soạn văn 9 | Soạn văn lớp 9 | Soạn văn 9 Bài 7 | Soạn bài viết bài tập làm văn số 2 – Văn tự sự

I. Kiến thức cơ bản:

Rèn luyện kĩ năng viết một văn bản tự sự có kết hợp miêu tả.

II. Gợi ý trả lời câu hỏi:

Đề 1. (sgk tr.105):

Tưởng tượng 20 mươi năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó.

Gợi ý: Hình thức bài viết là một lá thư gửi bạn học cũ. Nội dung kể về một buổi thăm trường vào một ngày hè sau 20 năm xa cách. Có nghĩa là học sinh phái tưởng tượng mình đã trưởng thành, đóng vai một ngư việc nào đó, nay trở lại thăm ngôi trường. Cần viết được một số ý như: lí do trở lại thăm trường, thăm trường vào buổi nào, đi với ai, đến trường gặp ai, thấy quang cảnh trường như thế nào, nhớ lại cảnh trường ngày xưa mình học ra sao, ngôi trường ngày nay có gì khác trước, những gì vẫn còn như xưa, những gì gợi lại cho mình những kỉ niệm buồn, vui của tuổi học trò, trong giờ phút đó bạn bè hiện lên như thế nào…

Đề 2. (sgk tr.105):

Kể lại một giấc mơ, trong đó em được gặp lại người thân đã xa cách lâu ngày.

Gợi ý: Đề đặt ra giả định người viết có người thân đi xa (đi xa có thể hiểu là đi công tác xa, chuyển chỗ ở tới nơi xa và cũng có thể là đã mất từ lâu…). Người thân tức là người có những kỉ niệm gắn bó sâu nặng, quen thuộc và thân thiết với người viết. Hình thức kể lại một giấc mơ: trong giấc mơ gặp lại ai, quan hệ với mình như thế nào. Người đó bây giờ ở đâu, làm gì, khi gặp lại hình dáng, cử chỉ, nét mặt, động tác, lời nói,… ra sao (tả người và tả hành động), kết thúc như thế nào…

BÀI THAM KHẢO

Từ lâu, tôi đã nghe danh cụ Nguyễn Đình Chiểu là một nhà thơ nổi tiếng. Khi ông cố tội tham gia phong trào Cần Giuộc, hi sinh đầu thế kỉ hai mươi, cụ Nguyễn đã viết bài văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc, mặc cho sự hăm he của thực dân Pháp thời bấy giờ. Tôi thầm ước mong được một lần gặp cụ Đồ Chiểu và ông cố tôi, dù phải vượt qua bao chướng ngại, tôi cũng cam chịu! Nhưng rồi tôi lại xua đi ao ước ấy, vì nghĩ rằng làm sao mà gặp được. Nhưng thật không ngờ… Đời tôi thật may mắn làm sao!

 Một buổi tối, tôi ngồi giở ra cuốn sách thơ văn Nguyễn Đình Chiểu, đọc đi đọc lại một lát thì tôi nghe tiếng ai như tiếng cha tôi, nói rằng:

– Con ạ, đi mua cho cha một gói thuốc lào, một cái quẹt gas, ngày mai cha giỗ ông có con, con ạ! Tôi ngạc nhiên nhìn cha mà không dám hỏi thêm, vì cha tôi là một người khoa học và mực thước, chẳng hút thuốc lào, tôi đâu biết là ông cổ tôi hút thuốc lào đâu?! Tôi “vâng, dạ” rồi bước ra đường. Đang đi trên đường tôi thấy mình đi lạc vào một con đường rất lạ, hệt như đường làng dưới miền thôn quê. Qua một quán tranh mái lá, tôi thấy một người mặc y phục hệt như hình ông cố tối ở bàn thờ: áo the thâm, quần nhiều với chiếc khăn đóng chít tóc gọn ghẽ trên đầu. Tôi trố mắt nhìn thì lại thấy một ông cụ ăn vận tương tự như thể đang ngồi bên cạnh, chưa biết là ai, tôi chỉ lí nhí chào: “Cháu chào hai ông a!”

 Đột ngột cụ thứ nhất xoa đầu tôi nói: “Cháu của ông ngoan lắm, lại đây ông cho cháu gặp một người mà cháu hằng ao ước. Cụ đây là cụ Đồ Chiểu, bạn cố tri của ông đó, cháu à?” Niêm sung sướng pha lẫn bất ngờ làm tôi cuống quýt. Tôi quên cả chuyện mua thuốc lào. Tôi cúi chào cụ Nguyên và thưa là: “Cháu rất muốn gặp gỡ và thưa chuyện với cụ”. Cụ bảo bây giờ còn phải nói chuyện với ông bạn có tri, nên cụ Nguyễn hẹn tôi một lát sau, đền nhà cụ ở gần bên quán ảy. Thế là tôi vừa đi tìm nhà cụ, vừa chờ đợi giây phút gặp lại cụ. Nhìn những hàng đưa xanh tươi, nghe gió thôi Vị Vu, long toi rộn lên một tâm trạng hán học kì lạ. Rồi giờ hẹn cũng đến, tôi lần bước vào nhà cụ Nguyễn. Đó là một căn nhà lá ba gian. Thật cảm phục vì từ căn nhà lá bé nhỏ đơn sơ này, ông đã làm ra biết bao nhiêu là bài thơ hay và rất xúc động. Sau khi tôi bước vào nhà, hai ông đã ngồi sẵn đỏ. Cụ chào lại tôi với nụ cười phúc hậu hiền hoà và bảo: “ta nghe tiếng động ngoài cửa, biết cháu đến rồi! Cháu đi giày thấp hả?” Câu hỏi của cụ làm tôi | bất ngờ và cảm phục quá. Cụ tiếp tôi rất chu đáo, coi tôi như cháu ruột. Rồi cụ hỏi thăm tôi chuyện học hành, sức khỏe dạo này… Cụ còn. Nhìn tay cụ lần mò rót nước cho tôi, tôi mới nghĩ thầm: “Thật tiếc và tội nghiệp cho cụ Nguyễn Nếu cụ không tật nguyền, chắc sẽ làm nên nhiều snghiệp đáng kể hơn trong lịch sử!”. Tôi bắt chuyện:

– Thưa cụ, có phải cụ là người đã viết bài thơ “Chạy Tây và bài “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” trong lúc Pháp đến miền Nam không ạ?

Cụ chậm rãi trả lời: – Đúng đấy! Cụ thở dài rồi nói tiếp:

Chuyện dài lắm cháu ạ! Ngày xưa, giặc Tây xâm chiếm nước ta. Nhìn cảnh giặc bắn phá, giết hại dân chúng, ta đã tức rồi. Rồi vua quan nhà Nguyễn lại đầu hàng giặc, bỏ mặc dân chúng ta lại càng tức hơn. Nhìn cảnh dân lúc đó, lòng ta đau đến nỗi ruột như muốn thắt lại. May sao cụ thấy ông con và bao nhiêu người 

yêu nước đã bất khuất đng lên chống Pháp, cụ rất tự hào, rất cảm phục... Vậy họ lại hi sinh thật đau lòng, con à... Nhưng con biết không? Hi sinh như vy sống mãi mãi, hi sinh như vậy còn linh hồn bất tử với núi sông! Chỉ tội nghiệp cho những người vợ, người con của các nghĩa ấy!

Rồi cụ ngâm: Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, linh hồn theo giúp binh, sống thờ vua, thác cũng thờ vua, tiếng ngay trải muôn đời ai cũng mộ.

....Não nùng thay VỢ yếu chạy tìm chồng, cơn bóng xế dật dờ trước ngõ

Cụ vừa nói nước mắt cứ chảy ra chứa chan trên đôi mắt đã lòa. Cụ như bị nghẹn cổ không nói được nên lời. Ông cố tôi liền an ủi:

Thôi cụ ! Chuyện đã qua rồi. Bây giờ c con cháu mình đã được sống trong hoà bình rồi! Cụ đừng buồn nữa...

Cụ Đồ nói cắt ngang:

Quên sao được! Chuyện y đã theo ta mười mấy năm rồi. Cụ kế tiếp: Ta bất bình quan quân nhà Nguyễn, ta chứng kiến bao nỗi thống khổ của nhân dân, với bào sinh mạng chết dập chết vùi, chết oan chết ức, bao anh hùng liệt hi sinh... tội lắm cháu ơi! Vì thế nên ta đã làm mấy bài thơ phản kháng lại thay lời tcáo. bài Chạy Tâymột trong sđó. | Nghe cụ kể tôi xúc động tự hào về ông mình, vui sướng về truyền thống yêu nước của cụ Đồ bao nhiêu thế hệ anh hùng. Thời gian qua sao nhanh quá, cuối cùng ông cố tôi cầm một chiếc gậy trúc, nói rằng: Cháu , cu hãy nhớ nhé, hãy xứng đáng vi tổ tiên của mình, ông cĐồ phải về cõi khác, nhưng ngày mai giỗ ông, nếu cháu thấy ba cây nhang cong lại ông cụ Đồ, cùng các anh hùng xưa đã về với con cháu! Cháu phải cố gắng học để mai sau dựng xây nước nhà!Tôi chưa kịp nói thì hai người đã biến thành hai làn mây trắng mỏng!

Trên đường về nhà, tôi cứ suy nghĩ mãi. Tôi kinh phục cả ông cố cụ Nguyễn tận đáy lòng mình. Tôi nhớ đến các anh hùng chống Pháp thời cụ Nguyễn như Nguyễn Trung Trực, Thủ Khoa Huân... thì có tiếng mẹ vọng đến:

Con ơi! Dậy đi học nào!

Tôi bỗng choàng thức giấc! Thì ra là một giấc mơ, một giấc mơ đẹp và hiếm hoi quá, ngắn ngủi quá. Tôi lại nghĩ thầm: Hay là ông cố tôi hiện về cùng Cụ Đồ Chiểu thật đấy nhỉ? Nhìn ra cửa sổ, tôi thấy những tia sáng đầu ngày đã bừng lên.

Đề 3 (sgk tr.105):

Kể lại một trận chiến đấu ác liệt em đã đọc, đã nghe hoặc đã xem trên màn ảnh.

Gợi ý: Người viết cần kết hợp những hiểu biết thực tế (nghe kể, đọc sách, xem phim ảnh) trí tưởng tượng của mình về một trận chiến đấu. Đoạn văn

miêu tả Quang Trung đánh đồn Ngọc Hồi cũng thể cho người viết những gợi ý tốt. Cần chú ý kết hợp kế với tả thì bài viết mới sinh động phong phú.

BÀI THAM KHO

Để kỉ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam, trường em đã tổ chức một buổi gặp gỡ các chú bộ đội ra sân trường. Đó một ngày cuối tháng, cả thành phố đang nhộn nhịp đón mừng Giáng sinh, sắm sửa cây nôen mua thiệp chúc Tết thì lễ đài trường em lại xuất hiện rất nhiều chậu hoa kiểng rực rỡ thơm ngát.

Mặc đã được Ban giám hiệu báo trước đầu tuần nhưng em cũng hơi giật mình khi mới bước vào trường đã thấy lấp lánh những bộ quân phục, những huy 

chương trên ngực áo của các chú bộ đội trên hàng ghế danh dự. Sau buổi lễ chào cgiới thiệu quan khách, Ban giám hiệu đã mời đại diện các anh hùng lực lượng trang nhân dân ra phát biểu ý kiến. Ngày ấy chúng em được may mắn gặp anh hùng không quân Nguyễn Thành Trung. Đó một thanh niên gia nhập Đảng cộng sản năm 18 tuổi, quê Bến Tre, xuất thân trong một gia đình cách mạng cha anh đều tham gia kháng chiến chống . Khi anh được tổ chức mật giao nhiệm vụ tham gia vào lực lượng không quân Mỹ ngụy, gia đình không hề hay biết, mẹ anh rất xấu hổ với bà con làng xóm một thằng con trai phản lại tổ quốc, cầm súng Mỹ ngụy bắn vào đồng bào minh. Anh cũng buồn lắm chỉ nói với mẹ rằng: ơi! mai mốt đầy sẽ hiểu con. Từ đó anh được chính quyền ông Thiệu đưa đi đào tạo. Tổ chức cách mạng đã dặn anh phải học lại cho bằng được máy bay chiến đấu F5. Tuy đã làm được việc y nhưng chú Trung nói rằng chờ thời để được phân công trong đội bay, dùng khí địch để tấn công địch điều rất khó. Điều khó hơn nữa phải làm sao khi chúng bắt anh ném bom vào lực lượng cách mạng trong những trận chiến đấu giằng co giữa hai bên. Đầu tháng 4/1975, thời đặc biệt đã đến! Anh được vào đội bay chiến đấu, được lệnh xuất phát đem bom đi ném vào lực lượng cách mạng trong đội bay gồm ba người. Nhưng lúc ấy, trong đầu anh cũng phải những cân nhắc khó khăn. Anh tự đặt câu hỏi phải tự trả lời: Đánh thì sao? Không đánh thì sao? Anh không sợ chết, chỉ sợ liên lụy đến vợ con anh đang sinh sống trong lòng giặc. Nhưng rồi anh nhanh chóng lựa chọn con đường tiến công vào đầu não giặc. Tạo sự hiểu lầm trong nội bộ địch, anh lái máy bay về dinh Độc Lập ném bom vào sào huyệt của Nguyễn Văn Thiệu rồi từ đó bay thẳng về vùng cách mạng. Để đáp xuống mặt đất an toàn, anh đã trải qua nhiều nguy nan nỗ lực vùng đất ấy chưa xây dựng sân bay. Em được đại diện tập thể lớp đứng lên phát biểu cảm nghĩ của mình trước tấm gương chiến đấu gan góc của chú Nguyễn Thành Trung: Thưa Ban giám hiệu toàn thể quan khách, kính thưa anh hùng Nguyễn Thành Trung! Em đã nhiều lần được nghe kể về những gương chiến đấu can trường, hi sinh anh dũng của các chiến yêu nước anh dũng, nhưng em chưa thấy một sự chiến đấu nào âm thầm, dai dẳng chuẩn bị một cách chu đáo từ lâu sự sắp đặt sẵn từ hơn mười năm trước như trường hợp này. Để thành tích ném bom vào dinh tổng thống ngụy, chú Trung đã cùng tổ chức chuẩn bị kế hoạch từ năm mười tám tuổi. Chú lại phải nhẫn nhục chịu sự khinh khi bạn uống của quê hương gia đình mang tiếng phản cha anh, đi theo giặc. Trong thời gian phục vụ trong ngành không quân của giặc, chú Trung đã lấy được những bằng cấp xuất sắc Mỹ không phải sự vinh thần cho nhân để phục vụ cho cách mạng cho chiến đấu của dân tộc phục vụ cho thống nhất tổ quốc. Sự hi sinh cuối cùng chú bất kể đến sinh

mạng của vợ con mình trong lúc hoàn thành nhiệm vụ. May mắn sao! Những đồng đội đã kịp bảo toàn tính mạng cho gia đình của người anh hùng ấy!

Đề 4 (sgk tr.105)

Đã lần em cùng bố, mẹ (hoặc anh, chị) đi thăm mộ người thân trong ngày lễ, tết. Hãy viết bài văn kể về buổi đi thăm đáng nhớ đó.

| Gợi ý: Nếu chọn đề này, học sinh nên tìm ý viết bài theo trình tự sau: Thời điểm đi thăm vào buổi sáng hay chiều, đi với ai, mang theo những , đến khu mộ bắt đầu làm , kết thúc như thế nào... Trong quá trình kế, kết hợp tả quang cảnh trên đường đi từ nhà đến khu mộ, quang cảnh khu mộ, cảnh lúc thắp nhang, đốt giấy tiền vàng bạc...

This div height required for enabling the sticky sidebar
Tài Liệu Chùa