Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem :

WEBSITE TẢI TÀI LIỆU NHIỀU NGƯỜI TIN TƯỞNG NHẤT VIỆT NAM

Kể chuyện tưởng tượng

img

Hướng dẫn soạn văn 6 – soạn bài Kể chuyện tưởng tượng – Tài Liệu Chùa

Thuộc mục lục Soạn văn 6 | Soạn văn lớp 6 | Soạn văn 6 Bài 12 | Soạn bài Kể chuyện tưởng tượng | Tài Liệu Chùa

Soạn văn 6 soạn bài kể chuyện tưởng tượng
Soạn văn 6 soạn bài kể chuyện tưởng tượng

Mục đích của bài học, giúp các em nắm được đặc điểm và cách thức kể chuyện tưởng tượng.

A. HƯỚNG DẪN TÌM HIỂU BÀI

I. Tìm hiểu chung về kể chuyện tưởng tượng

Nếu như truyện đời thường là những truyện có thật trong đời sống, thì truyện tưởng tượng là những truyện do người kể nghĩ ra bằng trí tưởng tượng của mình, không có sẵn trong sách vở hay trong thực tế, nhưng có một ý nghĩa nào đó.

Kể chuyện tưởng tượng là kể lại một truyện tưởng tượng.

Truyện tưởng tượng được kể ra một phần dựa vào những điều có thật, có ý nghĩa, rồi tưởng tượng then cho thú vị và làm cho ý nghĩa thêm nổi bật.

II. Đọc – hiểu

Kể tóm tắt truyện ngụ ngôn Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng.

Đang sống hòa thuận, bỗng một hôm cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, bác Tai nhận thấy rằng họ phải tất cả làm việc quanh năm, trong khi đó lão Miệng không làm gì cả, chỉ biết ngồi ăn không. Họ rủ nhau đến nhà lão Miệng, nói cho lão biết là từ nay họ sẽ không cho lão ăn nữa.

Sau đó, họ quyết định không làm gì cả. Nhưng chỉ sau ba ngày họ cảm thấy mệt mỏi, rã rời và đến ngày thứ bảy thì cả bọn hoàn toàn kiệt sức, không chịu được nữa. Họ đành họp nhau lại và nhận rõ sai lầm của mình.

Thể là họ kéo đến nhà lão Miệng và họ nhận thấy chính lão Miệng cũng đang đói lả. Mỗi người một tay, họ vội vã bón thức ăn cho lão. Lão dân tỉnh lại và cả bọn thấy khỏe dần lên. Từ đó, họ lại sống hòa thuận với nhau như trước.

Trong truyện, các chi tiết tưởng tượng là tác giả đã nhân cách hóa các bộ phận cơ thể con người, Mắt, Tai, Tay, Chân, Miệng như con người và dùng các từ gọi người cô, cậu, bác, lão để gọi chúng. Với việc tưởng tượng như vậy, chúng cũng biết hành động, suy nghĩ, nói năng, biết tức giận, bàn bạc, phân tích lí lẽ như con người. | Tác giả cũng tưởng tượng ra việc họ “đình công” không làm gì dẫn đến hậu quả tất cả đều đói lả, kiệt sức và cuối cùng phải làm lành với nhau, cùng nhau sống hòa thuận. Trong truyện, các chi tiết dựa vào sự thật là: mỗi cơ quan Mắt, Tai, Tay, Chân, Miệng đều có một chức năng hoạt động riêng. Mắt để nhìn, Tại để nghe, Chân để đứng, Tay để làm việc và Miệng có nhiệm vụ là ăn. Mỗi bộ phận đều có quan hệ gắn bó mật thiết, hữu cơ với nhau, như bác Tai nói: “Chúng ta nếu không làm cho lão Miệng có cái ăn thì chúng ta sẽ bị tê liệt cả. (…) Lão Miệng có ăn thì chúng ta mới khỏe khoắn được”.

2. Đọc các truyện: Truyện sáu con gia súc so bì công lao (Lục súc tranh công) và Giấc mơ trò chuyện với Lang Liêu.

Suy nghĩ về cách kể một câu chuyện tưởng tượng (Xem phần Hướng dẫn tìm hiểu bài).

Trong Truyện Sáu con gia súc so bì công lao, tác giả đã tưởng tượng ra cuộc trò chuyện giữa các con vật nuôi trong nhà: trâu, chó, ngựa, dê, gà, lợn. Chúng cũng biết suy nghĩ, biết phân tích phải trái, biết so bì ganh tị, biết kế công lao của mình và chê ba, kẻ khác.

Tuy nhiên, truyện cũng dựa vào những yếu tố có thực trong thực tế như:

Trâu: phải đi kéo cày, trục lúa, kéo gỗ, chở phân, chỉ ăn cỏ và rau. Tác giả cũng dựa vào đặc điểm nhai lại của trâu để miêu tả. Người ta cũng giết trâu để làm thịt, lột da…

Chó: canh giữ nhà cửa, canh trộm, đuổi cáo, săn chồn, ăn cơm thừa canh cặn, không cần người chăn dắt.

Ngựa: ở chuồng lợp ngói, ăn thóc, ăn cháo đậu xanh, được người tắm táp, sửa vó, sửa bờm, sắm yên, sắm lạc, dây cương… nhưng phải kéo xe, chở người, xông pha trận mạc.

Dê: ăn lá, ăn cỏ, khi cúng lễ thì bị giết.

Gà: đầu có mào, chân có cựa, sáng gáy đúng giờ, hay chọi nhau. Chân gà dùng để bói.

Lợn: được nuôi béo để làm lễ cúng thần và dùng vào các việc cưới xin, tang ma…

Ý nghĩa của truyện: tác giả mượn truyện súc vật để nói về con người. Con người sống trong xã hội không nên tị nạnh nhau, mỗi người làm một nghề, nghề này phục vụ cho nghề khác, cũng góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh.

B. HƯỚNG DẪN LUYỆN TẬP

Tìm ý và lập dàn bài cho một trong các đề văn (SGK trang 134)

Đề 5: Kể chuyện mười năm sau em về thăm lại mái trường mà hiện nay em đang học.

Gợi ý:

Mở bài:

– Thời gian

– Nhân dịp gì? Ngày hội trường, ngày khai giảng?

– Cùng với ai?

Thân bài:

Nêu bật được sự thay đổi của ngôi trường

– Toàn cảnh:

+ Công trường

+ Sân trường

+ Các dãy nhà

– Các lớp học:

+ Có các phòng chuyên biệt: phòng vi tính, phòng thí nghiệm…

+ Bàn học + Phương pháp dạy và học

– Gặp gỡ và trò chuyện với thầy cô, bạn bè.

+ Thầy hiệu trưởng

+ Các thầy cô giáo cũ có thấy đã nghỉ hưu, có thầy đã già, có thấy mới chuyển về…

+ Bạn bè cũ 

Kết bài:

– Tạm biệt, lòng dạt dào cảm xúc

– Phấn khởi, vui mừng vì những đổi mới của trường, của làng quê.

Bài dọc tham khảo

Hơn mười năm xa quê, xa mái trường thân thương, nơi đã từng dạy dỗ tôi trong những năm tháng đầu tiên của tuổi học trò, hôm nay, tôi mới có dịp trở về. Lòng tôi bồi hồi xôn xao khó tả. Bao câu hỏi cứ hiện lên trong đầu: “Quê mình bây giờ thế nào nhỉ? Ngôi trường ngày xưa mình học có còn nữa không?…”. Rồi tôi mường tượng như mình đang đứng trước cổng của ngôi trường cũ.

Ngôi trường lợp lá ngày nào không còn nữa, thay vào đó là một ngôi trường mới xây, nhìn từ xa những mảng tường trắng, ngói đỏ như những cánh hoa lấp lánh

Tôi bước vào công trường vừa ngỡ ngàng vừa thấy thân quen. Tường vôi trắng, cánh cửa xanh, bàn ghế gỗ cao su nổi vẫn như lụa. Tôi thấy tất cả đều sáng lên thơm tho trong nắng mùa thu.

Đứng dưới mái trường mới, lòng tôi tràn ngập niềm vui: vui vì sự đi lên, thay da đổi thịt của quê hương, vui vì từ nay trẻ em đến trường không còn vất vả như chúng tôi thuở trước. Tôi còn nhớ mỗi khi có trận mưa lớn, thầy trò phải dồn bàn ghế lại ngồi sát vào nhau để tránh nước mưa, vì mái nhà lâu ngày đã nát hết. Rồi những ngày đông giá rét, gió lạnh từ ngoài thổi vào lớp khiến chúng tôi lạnh buốt đến thấu xương. Giờ đây cái cảnh đó không còn nữa, lớp học bây giờ ấm cúng, khang trang và đẹp đẽ hơn nhiều.

Đàng mải ngắm quang cảnh ở trường bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi. Giật mình quay lại, tôi nhận ra thấy hiệu trường. Thấy bây giờ đã già nhiều, mái tóc thầy bạc trắng, đôi mắt dường như cũng mờ đi, bởi tôi thấy thầy đeo tròng kính rất dày. Tôi cúi mình chào thầy, thầy khẽ nói:

– Hùng về thăm trường phải không? Tôi không ngờ thấy nhận ra và nhớ tên tội. Thật cảm động, tôi nắm chặt tay thầy, không hiểu sao lúc có hai hàng nước mắt của tôi cứ lã chã rơi. Thấy mời tôi vào phòng hiệu trưởng. Thầy kể cho tôi nghe rất nhiều về sự thay đổi của trường, Tôi cũng kể cho thấy nghe về những thành tích mà tôi đã đạt được từ sau khi chuyển trường lên thành phố. Thấy chúc mừng thành công của tôi.

Đang mai suy tư với sự tưởng tượng của mình, bỗng xe ô tô hãm phanh dừng kít lại, tiếng anh lơ xe cất lên: “Tới bến rồi xin mời bà con cô bác xuống…”. Tôi giật mình nhìn ra, đúng quê mình rồi, tôi xuống xe và mong rằng tất cả những gì mà tôi vừa tưởng tượng đều trở thành sự thật. Tôi hối hả đi mong sao cho chóng đến trường.

This div height required for enabling the sticky sidebar
Tài Liệu Chùa