Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem : Ad Clicks : Ad người đã xem :

WEBSITE TẢI TÀI LIỆU NHIỀU NGƯỜI TIN TƯỞNG NHẤT VIỆT NAM

Người cầm quyền khôi phục uy quyền (V.Huy-Gô)

img

Hướng dẫn soạn văn 11 – soạn bài Người cầm quyền khôi phục uy quyền (V.Huy-Gô) – Tài Liệu Chùa

Thuộc mục lục Soạn văn 11 | Soạn văn lớp 11 | Soạn văn 11 Tuần 28  | Soạn bài Người cầm quyền khôi phục uy quyền (V.Huy-Gô) | Tài Liệu Chùa

Soạn văn 11 soạn bài Người cầm quyền khôi phục uy quyền
Soạn văn 11 soạn bài Người cầm quyền khôi phục uy quyền

Gợi ý trả lời câu hỏi

Câu 1: Nghệ thuật đối lập nhân vật giữa Giăng Van-giăng và Gia-ve qua đối thoại và qua hành động có ý nghĩa như sau:

Nhà văn có dụng ý xây dựng nhân vật Gia-ve qua bộ dạng, ngôn ngữ, hành động của hắn chẳng khác gì một ác thú, hệt như con hổ sắp vồ mồi. Thoạt tiên là tiếng thét “Mau lên!” với lời bình của người kể chuyện: “Không còn là tiếng người nói mà là tiếng thủ gầm”. Hắn vừa gầm vừa như thôi miên con mồi, “cứ đứng lì một chỗ”, phóng vào con mồi “cặp mắt nhìn như cái móc sắt”. Sau đó hắn mới lao tới (“tiến vào giữa phòng”), ngoạn lấy cổ con mồi (“túm lấy cổ áo”). Hắn đắc ý, phá lên cười, nhưng là “cái cười ghê tởm phô ra tất cả hai hàm răng”.

“Thế giới nội tâm” của con ác thú còn thể hiện qua thái độ, cách xử sự của hắn trước nỗi đau của tình mẫu tử. Đã là người ai đứng trước nỗi đau ấy chắc cũng phải mủi lòng. Gia-ve ngược lại, vẫn lòng lim dạ đá.

Đứng trước cái chết của một con người nhưng Gia-ve vẫn không ngừng quát tháo. Chứng tỏ Gia-ve là người độc ác, lạnh lùng. Thông qua nhân vật Gia-ve thể hiện tình thương của Huy-gô đối với những người khốn khổ điều này được thể hiện qua thái độ ghét những kẻ độc ác như Gia-ve.

Nhà văn chú ý khắc họa những nét tinh tế trong ngôn ngữ và hành động của Giăng Van-giăng đối với Phăng-tin và đối với Gia-ve, tất cả đều nhằm mục đích cứu vớt Phăng-tin trong lúc bệnh tình nguy kịch.

Khi Phăng-tin biết được Gia-ve đến để bắt Giăng Van-giăng, thì ông vẫn có muốn nói nhỏ, nói riêng với Gia-ve, hãy cho ông ba ngày để ông tìm con cho Phăng-tin nhưng Gia-ve nói to lên, Phăng-tin nghe được và biết con trai mình vẫn chưa được cứu, cô đã chết. Qua đó ta thấy được tình thương của Giăng Van-giăng với Phăng-tin.

Ở phần cuối tác phẩm, tuy người kể không nói rõ nhưng chúng ta biết Giảng Van-giăng đã thì thầm bên tại Phăng-tin lúc ấy đã chết là sẽ tìm mọi cách để cứu Cô-đét con chị.

Những điều vừa phân tích trên đây đã nói lên tình thương yêu của Huy-gô đối với hai nhân vật Giảng Van-giăng và Phăng- tin.

Câu 2: Những hình ảnh so sánh ẩn dụ

* Nhân vật Gia-ve

So sánh + phóng đại —->Ẩn dụ
Giọng nói: “tiếng thú gầm”

Cặp mắt : “như cái móc sắt … quen kéo giật vào hắn bao kẻ khốn khổ”.

Cái cười : “Phô ra tất cả hai hàm răng…”

=> ác thú

* Nhân vật Giảng Van-giăng

 

Đoạn văn từ câu “ông nói gì với chị?” đến câu “có thể là những sự thực cao cả” là phát ngôn của tác giả.


Cách kể chuyện nhấn mạnh cái phi thường của tác giả. Thông qua đó thể hiện tình cảm và thái độ của tác giả. Các câu hỏi liên tiếp được đưa ra đầy nghi vấn song không hề có chút gì mỉa mai. Các câu hỏi đó được giải đáp bằng chi tiết bà xơ Xem-phi-xơ, “người độc nhất chứng kiến cảnh ấy”, là người đã trông thấy một nụ cười không sao tả được hiện trên đôi môi nhợt nhạt”.

Quan niệm của tác giả về cái chết: “Chết tức là đi vào bầu ánh sáng vĩ đại”. Đây cũng là một cách nhìn lãng mạn, không giống như quan niệm bình thường, thể hiện niềm tin bất diệt vào thế  thiện. Cải thiện bao giờ cũng gắn với ánh sáng, cái ác bao giờ cũng gắn với bóng tối. 4. Dấu hiệu nghệ thuật lãng mạn trong đoạn trích được thể hiện qua những hình tượng sau:

– Phăng-tin đã chết rồi, vậy mà trên đôi môi nhợt nhạt của chị vẫn nở nụ cười. Thực tế là vô lí. Nhưng người duy nhất chứng kiến và phát hiện ra điều đó là bà xơ Xem-phia – có chỗ, theo Huy-gô trong tiểu thuyết, bà là người không bao giờ biết nói dối – vậy bà có nói sai không? Người chết không thể cười được, nhưng một người khác xúc động khi chứng kiến cảnh Giảng Van-giăng thì thầm bên tại Phăng-tin, tưởng Phăng-tin nở nụ cười, thì đây lại là một ảo tưởng có thể xảy ra.

– Người đã chết rồi làm sao khuôn mặt còn có thể rạng rỡ? Thực tế là phi lí. Nhưng người kể chuyện khi kể đến đây, nhà văn Huy-gô khi viết đoạn này, xúc động trước tình cảm của Giăng Van-giăng đối với Phăng-tin và tưởng chừng thấy khuông mặt Phăng-tin rạng rỡ lên, thì cũng lại là một ảo tưởng có thể có thật.

Luyện tập

Bài tập này không nhằm đưa ra những luận điểm mới, mà chỉ bổ sung, khẳng định lại kiến thức bằng cách vận dụng những vấn đề đã giải quyết vào việc phân tích một nhân vật thứ ba: Phăng-tin.

Ở nhân vật này, một lần nữa, ta có thể minh hoạ lại nghệ thuật đối lập, như một nét đặc trưng cho thế giới hình tượng của Huy-gô: – Sự đối lập giữa: Phăng-tin >< Gia-ve

Nạn nhân >< Đao phủ – Sự đối lập giữa: Phăng-tin >< Giảng Van-giăng

Nạn nhân >< Vị cứu tinh 2. Tất nhiên, cần giải thích rõ: Sự đối lập Phăng-tin >< Giảng Van-giăng không bác bỏ sự thật là cả Giảng Van-giăng cũng vẫn là một nạn nhân, và cả hai vẫn thuộc về một tuyến nhân vật nếu xét theo tiêu chí Thiện – Ác. Giải quyết những vấn đề trên, đã có thể dẫn tới việc suy luận về vai trò của Phăng-tin trong diễn biến cốt truyện. Nét đối lập ở đây có thể hiểu theo nghĩa: yếu đuối, tuyệt vọng,… >< sức mạnh phi thường, ý chí phản kháng,….

This div height required for enabling the sticky sidebar
Tài Liệu Chùa